Tự Mình — 08.07.2025
Chẳng ai thay được bước chân mình trên con đường đá núi. Dù đời vùi dập hay nâng niu, thì cội rễ của giải thoát vẫn là tự mình thức tỉnh, tự mình vững bước giữa cõi trầm luân. Bài thi “Tự Mình” là một bản kinh lặng lẽ, nhắc ta rằng: trong sương mù dày đặc của sợ hãi, yếm thế và chấp ngã – chỉ có ánh sáng nội lực và dũng tâm tự quán chiếu mới dẫn đến chốn siêu phàm.
Đừng trông ngóng ngoại lực, đừng cầu xin phép lạ. Từ phàm phu đến Thánh giả, là tiến trình đốt cháy nghiệp duyên, chuyển mê thành ngộ, lấy chính khổ đau làm củi thiêng để thiêu rụi vô minh.
Từng hơi thở an nhiên, từng bước chân tỉnh thức – chính là ánh trăng vô nhiễm, rọi sáng bóng mình giữa dòng biến động, không rời – không đến – không đi.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.