Vô Ngã — 20.05.2025
Diễn giải
“Vô Ngã” như một làn sương mỏng phủ lên núi vắng – nhẹ nhàng mà thâm sâu. Trong tinh thần Bóng Nguyệt, đây không chỉ là lời buông bỏ bản ngã mà còn là sự trực nhận rằng: khi “tôi” tan đi, thì chính Đạo hiển lộ. Không ai thiền, không ai chứng – chỉ có hiện hữu tịch nhiên, rỗng rang và thấm đẫm an bình của bản thể vốn không sinh diệt.
Vô tư định tỉnh sống hồn nhiênMặc kệ nhân tình chẳng não phiềnThoải mái nương mình nơi tịch lặngThảnh thơi an trú chốn bình yênThanh vắng quạnh hiu cùng núi thẳmRỗng rang phơi phới tận rừng thiêngTan biến sạch rồi chân lý hiệnCó ai tồn tại để mà thiền.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 19.05.2025Không NghĩThoát khỏi dừng đi chỉ ngắm nhìnVây quanh ý nghĩ chẳng là mìnhĐọc bài →Đăng 21.05.2025Thấu RõHình tướng ra sao cũng giả danhGieo duyên dựng lập cảnh trong tranhĐọc bài →Đăng 18.05.2025NghĩĐeo mang sự thế tận cùng nơiVướng bận vu vơ uổng một thờiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.