Vơ Vẩn — Tập 30 · Bài 17
Cứ mãi mông lung phóng chiếu hoàiMơ màng viễn tưởng cuộc trần aiTìm hiểu miên man sương tuyết ấyHọc đòi vơ vẩn gió mây bayChơn lý thường hằng nào có thấyNhiệm mầu vô tận mấy khi hayĐua theo dục lạc đời băng hoạiNguyện ước cầu xin thật mỉa mai.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 30
Cùng trong tập này
Tập 30 · Bài 15Nhân DuyênVương mang bóng tối đã vây thànhVướng lụy cho nên ảo ảnh sanhĐọc bài →Tập 30 · Bài 19Rỗng LặngCuộc sống bao hàm cả nhị nguyênSinh linh tổng hợp mọi chung riêngĐọc bài →Tập 30 · Bài 14Mộng TưởngĐâu gì để bỏ có gì buôngNước lã thành hồ tạo tấn tuồngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.