Cảm nhận: Thức
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Thức là một tiếng chuông tỉnh thức vang lên giữa đêm dài vô minh. Không ồn ào, không gắt gao, bài thơ nhẹ nhàng lay gọi người đọc quay về với sự tỉnh thức trong từng khoảnh khắc sống.
“Thức” không chỉ là mở mắt, mà là mở tâm – mở trí – mở lòng thương.
Trong đời sống bận rộn, ta thường sống trong trạng thái ngủ quên trong ham muốn, giận hờn, lo toan, mà không hề hay biết.
Tác giả khơi dậy một sự thức tỉnh sâu xa – không chỉ để thấy đời, mà để thấy chính mình, thấy thật tướng của mọi pháp.
Thức không rao giảng đạo lý, mà giống như một lời thì thầm giữa tim và tim, đánh động vào phần sâu lắng nhất nơi người đọc – nơi ai cũng từng khao khát sống thật, sống sáng, sống trọn vẹn.
Bài viết này nhắc đến bài thơ Thức. Tìm bài thơ này trong thư viện →