Biết — 11.09.2025
Biết điều từng biết, rồi nhận biếtBiết phần đã biết, cùng đang biếtBiết luôn sẽ biết, và chưa biếtBiết rành khó biết, không hề biếtBiết mà chỉ biết, từ nơi biếtBiết quên buông biết, bao giờ biếtBiết ra ngoài biết, đâu gì biếtBiết ta nào biết, còn tính biết.
Diễn giải
Biết, chẳng phải là gom góp điều đã học.
Cũng chẳng là kho chứa kinh nghiệm, lý luận.
Biết, khi không còn ai biết – mới chính là Biết.
Khi tâm thôi truy cầu, thôi lập ngôn, thôi định danh…
thì cái Biết vô nhiễm, không phân biệt, sẽ tự hiện.
Càng cố biết, càng rời xa.
Chỉ khi “biết mà chẳng dính vào cái biết”,
ta mới có thể mỉm cười giữa vô minh mà vẫn an nhiên:
biết không vì biết – chính là đại tri.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 10.09.2025Chả LàVô minh nhờ tỉnh để vượt quaQua rồi sinh tử vậy mới là…Đọc bài →Đăng 12.09.2025Đồng ThểẨn tàng kho báu quá dồi dàoBất tận vô biên đẹp biết baoĐọc bài →Đăng 09.09.2025CâyCây lớn lặng thầm với thời gianNào biết cơ đồ đã ẩn tàngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.