Chả Là — 10.09.2025
Vô minh nhờ tỉnh để vượt quaQua rồi sinh tử vậy mới là…Là mê chứa chấp không buông xảXả ly khai mở mới biết raRa ngoài nhị nguyên rời thật giảGiả giữ làm chi hãy cách xaXa cõi phàm tình cùng tất cảCả ta cũng chả… khả… khà… kha…
Diễn giải
Khi vô minh tan rã, sinh tử cũng không còn vướng bận. Nhưng điều kỳ lạ là: càng cố định danh, càng xa rời chân tánh. Thật - giả, còn - mất, ta - người… chỉ là trò đuổi bắt của vọng tưởng. Chỉ khi buông được tất cả, kể cả cái muốn buông, thì mới mỉm cười mà thốt nhẹ: “Chả là gì cả… mà lại chính là tất cả. Khả… khà… kha…”
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 09.09.2025Do TâmVô cực huyền linh toả ánh hồngHoà cùng hợp nhất tánh liên thôngĐọc bài →Đăng 11.09.2025BiếtBiết điều từng biết, rồi nhận biếtBiết phần đã biết, cùng đang biếtĐọc bài →Đăng 08.09.2025Tự TâmCần được thảnh thơi bỏ suy lườngTự tại an nhàn hết ghét thươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.