Bong Bóng — 17.12.2023
Trống rỗng trường tồn mãi vĩnh anSinh diệt mất còn chẳng liên quanBong bóng phát sinh trôi phiêu dạtNgỡ mình riêng biệt nỗi lang thangLớp màng bao bọc toàn là nướcỞ trong chứa đựng cái không gianVỡ ra nước lại hoà vào nướcKhông gian hợp nhất với không gian.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 16.12.2023Vậy ĐóNơi đây trọn vẹn phút giây nàySự thật tươi nguyên sẽ hiển bàyĐọc bài →Đăng 18.12.2023Đang LàBây giờ ở đây thực tại nàyĐừng có chập chờn nước và mâyĐọc bài →Đăng 16.12.2023XoáLời nói để nêu cái lặng imChớ vì ngôn ngữ mãi dò tìmĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.