Sóng Biển — 17.12.2023
Điệu vũ phù du với vĩnh hằngCũng như đại hải khởi tung tăngTồn tại nước luôn im bình lặngXôn xao bọt mãi động lăng xăngBiển còn trường cửu thanh tao đóSóng luôn sinh diệt quá nhọc nhằnTự biết có mình từ nơi biểnTrở về nguồn cội nguyệt là trăng.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 16.12.2023XoáLời nói để nêu cái lặng imChớ vì ngôn ngữ mãi dò tìmĐọc bài →Đăng 17.12.2023Anh LinhBong bóng khác nào cuộc sống nàyMất còn sinh diệt chính là đâyĐọc bài →Đăng 16.12.2023Truyền TraoChân lý chuyển qua bằng cách nàoPhương tiện làm cho khác biệt nhauĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.