Buông Bỏ — 27.02.2026
Có ai buông bỏ cái gì đâyVạn sự muôn chung cuộc thế nàyCó buông có tôi còn chấp đấyCòn bỏ còn nó còn buộc lâyTường tận có chi mà vướng lấySáng tỏ đâu gì để đắp xâyVô ngã vô trí vô phải quấySắc không không sắc tợ gió mây.
Diễn giải
Khi còn thấy “ta buông” và “cái bị buông”, thì vẫn còn hai đầu.
Buông mà còn người buông, bỏ mà còn vật bị bỏ, thì ràng buộc chỉ đổi hình thức.
Thấy rõ mọi thứ vốn không tự tánh, thì không cần cố xả, cũng chẳng cần nắm.
Không có gì thật để giữ, cũng chẳng có gì thật để bỏ.
Buông bỏ rốt ráo là không còn chủ thể.
Khi cái tôi lặng xuống, sắc và không chỉ như gió mây — đến rồi đi, không lưu dấu.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.02.2026Nguỵ TạoĐã là ảo ảnh sao hẹn hòĐâu hề trói buộc đòi tự doĐọc bài →Đăng 28.02.2026Không CóTa nó là gì mấy kẻ dòBao giờ trói buộc đòi tự doĐọc bài →Đăng 25.02.2026Mơ TưởngXuất hiện tồn sinh cõi thế nàyĐến đi tan hợp như gió mâyĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.