Buông — 28.04.2025
Diễn giải
Buông không là mất, mà là trở về. Khi không còn dựa nương, không còn bám víu vào vọng tưởng, tâm mới thật sự thong dong. Mộng mị tan rồi, chơn lý hiển hiện. Định tỉnh trong từng hơi thở, ta chạm vào an nhiên, thấy rõ bản thể rộng vô cùng.
Muốn biết liều thân chớ vẩn vơTựa nương mong đợi có bao giờ…Bám chấp mơ màng nơi giả tưởngVương mang mộng mị ở trong mơBao la bản thể đầy linh diệuVĩnh cửu chơn tâm mấy thuở ngờTan rồi ý tưởng còn chơn lýĐịnh tỉnh an nhiên đến bến bờ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 27.04.2025Mê TỉnhKhi mê lẫn lộn khổ triền miênMuốn được an vui vẫn khó yênĐọc bài →Đăng 29.04.2025Nhu NhượcBình yên thoả chí thích huy hoàngBảo thủ si mê sợ bất anĐọc bài →Đăng 27.04.2025BiếtHoàng đế trở thành kẻ ăn xinBiến dạng trầm luân sống nhục vinhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.