Mê Tỉnh — 27.04.2025
Diễn giải
Sự chuyển hóa từ vô minh đến giác ngộ qua hành động sống. Khi mê, ta phụng sự nhưng còn mong cầu, còn so đo, nên vẫn khổ. Khi tỉnh, chính việc làm ấy trở thành phương tiện độ mình, độ người. Không cần vinh danh, không cần đền đáp, chỉ lặng lẽ cống hiến trong tỉnh thức, chính là đang đến bến an sinh…
Khi mê lẫn lộn khổ triền miênMuốn được an vui vẫn khó yênPhục vụ cầu mong lòng hãnh diệnChăm lo mặc cả dạ ưu phiềnTỉnh ngộ vì đời cùng cống hiếnThanh cao phụng sự rất thiêng liêngÂm thầm tự độ nhờ phương tiệnĐến bến an sinh lẽ tất nhiên.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.04.2025Động TịnhNgũ uẩn căn trần có khác nàoĐều là vọng tưởng với chiêm baoĐọc bài →Đăng 28.04.2025BuôngMuốn biết liều thân chớ vẩn vơTựa nương mong đợi có bao giờ…Đọc bài →Đăng 26.04.2025Nội TạiÁnh sáng huyền linh sẵn đó màXuân về rạng rỡ ngát hương xaĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.