Cười — 02.07.2025
Cười người một thuở lại cười taMê muội nhiều đời vậy đó màNhân quả trả vay không gì cảTới lui xuôi ngược chẳng chi là…Thoải mái yên bình vui hỉ hảThư nhàn tự tại sướng hì hàCười tận tâm hồn cho nó đãKhúc khích khì khà khả khà kha.
Diễn giải
Có kẻ cười người, rồi cũng đến ngày cười chính mình. Cõi đời như mộng, muôn hình vạn trạng, mà tiếng cười kia – nếu không thấu suốt vô thường – chỉ là tiếng vọng của nghiệp quả xoay vần. Bài thơ là lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng: cười không phải để chế giễu, mà để buông nhẹ oán sầu, để thảnh thơi bước giữa thế gian nghiêng ngả. Khi cười được với chính mình – bằng cái tâm buông sạch cả hơn thua, phải trái – ấy mới là nụ cười vô ngã, rực sáng trong lòng như trăng soi đáy nước, tĩnh lặng mà chan hòa.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 01.07.2025Soi ChiếuSự thật tiềm tàng tận cõi trongQuay về khám phá ở nơi lòngĐọc bài →Đăng 03.07.2025KhócĐồng lòng nhất quyết chỉnh trang mìnhSợ điều nhân quả sống quang minhĐọc bài →Đăng 30.06.2025Chiếu SoiBầu trời toả sáng hết mây giăngBóng tối đâu còn bởi cách ngănĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.