Khóc03.07.2025

Đồng lòng nhất quyết chỉnh trang mìnhSợ điều nhân quả sống quang minhXa nơi vọng tưởng về yên tịnhLánh chốn suy lường đến nghĩa tìnhRạng rỡ thân tâm rời bám dínhSáng ngời lòng dạ thoát phàm tìnhTừ bi hỉ xả trong an địnhXúc động dâng tràn bỏ tử sinh.
Diễn giải

Giọt lệ trong bài thơ “Khóc” không chỉ là biểu hiện của khổ đau, mà là sự bừng tỉnh nơi tâm linh khi buông vọng tưởng, khi nếm được vị giải thoát giữa phàm tình thế tục. Khóc – không phải vì vướng mắc, mà vì xúc động trước ánh sáng của từ bi, của trí tuệ bừng lên sau bao nhiêu lần lầm lạc. Nước mắt rơi xuống không để nuối tiếc, mà như rửa sạch dấu bụi tử sinh. Tâm rạng rỡ, lòng tịnh an, chính là khi tiếng khóc trở thành khúc hát vô ngôn của giác ngộ.

Đăng ngày 03.07.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển