Đạo — 19.01.2026
Đạo không sắc tướng chớ lo âuTối thượng thiêng liêng chẳng vọng cầuChứng minh biểu tượng cho mai hậuThể hiện trưng bày để ngõ hầuVăn tự sơ đồ sao rõ thấuNgôn ngữ chỉ đường thật gì đâuVô trí vô ngã vô lưu dấuTrực giác siêu linh rất nhiệm mầu.
Diễn giải
Đạo không hiện diện để được nhìn thấy, cũng không vắng mặt để phải đi tìm. Khi tâm còn mong chứng minh, còn muốn trưng bày hay diễn giải, Đạo đã bị đặt ra ngoài mình. Văn tự chỉ là dấu mốc, ngôn ngữ chỉ là ngón tay, không mang nổi thực tại mà nó hướng về. Đạo không đến từ hiểu biết, cũng không trú trong khái niệm vô ngã hay vô trí. Khi mọi tìm kiếm lặng xuống, không còn người nắm giữ, không còn điều để đạt, trực giác tự sáng — không dấu vết, không trung gian, nhiệm mầu mà rất bình thường.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 18.01.2026Còn GìHữu hình hữu hoại mãi trôi quaXuất phát nơi lòng ở tận taĐọc bài →Đăng 20.01.2026Rập KhuônTrần hồng nhốn nháo cứ lòng vòngSáng tạo mưu đồ lắm viễn vôngĐọc bài →Đăng 17.01.2026Đồng HồCọc cạch đong đưa thật nhịp nhàngÂm thầm xác định rất vô canĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.