Đồng Hồ — 17.01.2026
Cọc cạch đong đưa thật nhịp nhàngÂm thầm xác định rất vô canMênh mang vũ trụ đâu năm thángBiệt lập trần đời mốc thế gianBất diệt tồn sinh không giới hạnPhù du giả tạm nỗi mơ màngTình chung tuyệt đối nào vơi cạnMột thoáng trôi qua quá phũ phàng.
Diễn giải
Chiếc đồng hồ không tạo ra thời gian, nó chỉ đánh dấu sự trôi của ý niệm. Cọc cạch đều đặn kia là nhịp của thế gian, không phải nhịp của sự sống. Vũ trụ không già, không trẻ; chỉ có tâm con người tự chia cắt thành trước–sau, được–mất. Khi đồng hồ chạy, ta tưởng đời ngắn lại; khi tâm lặng, thời gian tự tan. Phù du không nằm ở phút giây, mà ở sự bám víu vào phút giây ấy. Thấy rõ điều này, ta không còn bị đồng hồ xua đuổi, mà sống trọn vẹn trong khoảnh khắc không sinh không diệt.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 16.01.2026Thói QuenCuộc sống nào yên chẳng thảnh thơiLo âu bất lực tận cùng nơiĐọc bài →Đăng 18.01.2026Bất NhịBù trừ định luật bổ sung nhauTập hợp đan xen chỉ trước sauĐọc bài →Đăng 16.01.2026Công Phu 2Trống vắng hồn nhiên rất tịnh bìnhDồi dào cảm ứng ở trong mìnhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.