Thói Quen — 16.01.2026
Cuộc sống nào yên chẳng thảnh thơiLo âu bất lực tận cùng nơiPhô trương lộng lẫy bao mong đợiNghĩ tưởng trang hoàng giấc mộng đờiHí luận thanh minh rồi phấn khởiTrình bày thể hiện chuyện đầy vơiRập khuôn để lại không gì mớiQuán triệt cho nhau chỉ rối bời.
Diễn giải
Thói quen sinh ra không phải để giúp ta an ổn, mà để giữ nguyên một lối sống đã quen chịu đựng. Lo âu lặp lại, phô trương lặp lại, nghĩ tưởng trang hoàng cũng lặp lại — rồi gọi đó là đời. Hí luận để tự trấn an, trình bày để che mệt mỏi, rập khuôn để khỏi phải đối diện với trống rỗng bên trong. Nhưng càng quán triệt bằng khái niệm, tâm càng rối. Chỉ khi dừng lại và thấy rõ chính thói quen đang vận hành, không sửa, không bênh, không chạy, thì cái mới thật sự có mặt. Không phải mới ở hình thức — mà mới ở chỗ tâm không còn bị kéo đi nữa.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 15.01.2026Công Phu 1Hành trì đọc tụng lấy làm vinhCó sẵn thành quen tự nhủ mìnhĐọc bài →Đăng 17.01.2026Đồng HồCọc cạch đong đưa thật nhịp nhàngÂm thầm xác định rất vô canĐọc bài →Đăng 15.01.2026Do TaỞ cạnh vui tươi có nỗi sầuThay phiên trộn lẫn chẳng bao lâuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.