Động — 01.10.2025
Miên man vọng tưởng với suy lườngĐịa ngục hình thành cảnh nhiễu nhươngQuê hương tối mịt mây vô lượngĐất nước âm u ngập khói sươngMong cầu xuất hiện nhiều phương hướngKhởi niệm gây nên lắm đoạn trườngNhốn nháo xôn xao đành phải vướngLầm than nghịch chướng quá bi thương.
Diễn giải
Trong chính ta, khi tâm còn động, vọng tưởng như sóng vỗ chẳng ngừng, cảnh giới địa ngục đã tự dựng lên. Động là gốc của khổ, là mầm của nhiễu loạn. Bao mong cầu, bao phân chia, bao toan tính… chỉ là sương khói che lấp quê hương sáng trong vốn sẵn. Khi dừng lại, động hóa tĩnh; khi lặng xuống, mây vô minh tan rã. Tâm không động, muôn pháp đều an. Động hay tĩnh, thiên đường hay địa ngục — tất cả chỉ ở trong một niệm thôi.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 30.09.2025Tự TánhTa vào thế giới cứ an nhiênThế giới ngoài ta vẫn định yênĐọc bài →Đăng 02.10.2025Động TịnhMộng ảo nhân sinh thật não nềLòng ta định tỉnh hoặc còn mêĐọc bài →Đăng 30.09.2025Bất BiếnVũ trụ chơn tâm vẫn đủ đầyCội nguồn nguyên thuỷ chính từ đâyĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.