Tịnh — 02.10.2025
Quan tâm vọng niệm tận nơi xaTính biết thường soi vẫn mãi là…Bầu trời rạng rỡ mênh mông quáĐất nước thanh bình dệt gấm hoaAn nhiên quán chiếu không nương gáTĩnh lặng tường tri chẳng cách xaBổn tánh linh thiêng kỳ diệu quáBây chừ sáng tỏ nó thành ta.
Diễn giải
Tĩnh lặng không phải là sự lánh xa thế gian, mà là ánh sáng tự tri vốn có, soi chiếu ngay giữa đời sống. Khi vọng tưởng ngưng lại, đất trời bừng sáng trong từng hơi thở. Không còn phân hai, không còn tìm kiếm, ta chợt nhận ra: bầu trời vô biên kia chính là tâm mình, vốn thanh tịnh và diệu kỳ từ thuở nào.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 01.10.2025Không TaHoà vào đạo pháp biến ta điChớ hỏi còn chi hoặc mất gìĐọc bài →Đăng 03.10.2025Đồng NhấtThưởng thức vô tư tự ngã bayNgười cùng cảnh thấy hết còn haiĐọc bài →Đăng 30.09.2025Tự TánhTa vào thế giới cứ an nhiênThế giới ngoài ta vẫn định yênĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.