Đồng Thể — 31.10.2025
Ưu tư thổn thức với vọng cầuNếm trải phong trần cuộc bể dâuTương giao dựng lập liên hồi đấyHình thành đối đãi được bao lâuXoay vòng tiếp nối từng thời khắcDiễn biến đan xen dưới bóng câuXa rời động niệm cùng hư nguỵThống nhất vô biên rất nhiệm mầu.
Diễn giải
Tất cả hiện hữu chỉ là một nhịp thở chung của pháp giới — không ai tách rời ai. Những gì ta gọi là “tôi” hay “người” đều chỉ là những làn sóng nhỏ dâng lên từ cùng một biển tâm vô biên. Khi còn vọng cầu, thế giới thành đối đãi; khi tâm lặng, vạn pháp hòa tan vào nhất thể. Động và tĩnh, hữu và vô, khổ và lạc — chỉ là hai mặt của một nguồn sống nhiệm mầu. Thấy được điều ấy, mọi ưu tư tan biến. Trong tịch nhiên sáng suốt, ta và muôn loài cùng thở một hơi — đồng thể vô ngại, đồng ánh sáng chân như.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 30.10.2025Vỡ MộngĐi vào giấc ngủ có hay đâuRồi phải nhập vào suốt canh thâuĐọc bài →Đăng 01.11.2025Nhầm LẫnTừ cõi mộng mơ đâu giống nhauLòng tin vững chắc thật dồi dàoĐọc bài →Đăng 29.10.2025Vọng TưởngHam muốn trông chờ để tựa nươngThèm khát tham cầu lắm nhiễu nhươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.