Vỡ Mộng — 30.10.2025
Đi vào giấc ngủ có hay đâuRồi phải nhập vào suốt canh thâuDiễn ra dồn dập nhiều biến đổiXuất hiện liên hồi lắm bể dâuMênh mông thế sự đầy gian khóTrải rộng nhân sinh rất dãi dầuMãnh liệt trần đời vì lẽ sốngGiật mình mất sạch được bao lâu.
Diễn giải
Đời người như giấc mộng dài, trong đó ta say đắm diễn vai của chính mình mà chẳng biết đang mơ. Cảnh đến thì vui, cảnh đi thì khổ — nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh trong dòng thức. Khi mộng còn, ta tưởng sống; khi vỡ mộng, mới thật bắt đầu thấy ra. Cái giật mình giữa đêm ấy là tia sáng của tỉnh thức, rọi vào bóng tối vô minh đã che phủ bao kiếp. Mộng tan không phải là mất, mà là trở về sự thật vốn chưa từng đổi thay – nơi tâm rỗng lặng, trong veo như buổi sáng đầu ngày.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 29.10.2025Nhận DiệnMọi chuyện xung quanh có thật đâuAi đi vọng tưởng với mong cầuĐọc bài →Đăng 31.10.2025Đồng ThểƯu tư thổn thức với vọng cầuNếm trải phong trần cuộc bể dâuĐọc bài →Đăng 28.10.2025Cũng LàTìm chi bất tận cõi thường hằngBận rộn cho đời lại nhố nhăngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.