Gà Gáy 418.10.2025

Âm vang tiếng gáy sáng trời đôngRực rỡ bao la toả ánh hồngXua đi bóng tối tan tành mộngXoá sạch u mê vỡ ước mongTĩnh lặng thanh bình tâm bất độngDạt dào phơi phới ở nơi lòngVũ trụ quang minh đâu có vọng… đời thế mà thôi… trở lại không.
Diễn giải

Tiếng gà gáy lần cuối như lời triệu hồi của bình minh vô tận – đánh thức người đang mơ giữa ánh sáng. Khi đêm tan, không chỉ bóng tối ngoài kia biến mất, mà chính u mê trong lòng cũng được rửa trôi. Mặt trời không chỉ mọc ở phương đông, mà còn khởi trong từng hơi thở tỉnh thức. Khi tâm tĩnh lặng, cảnh giới liền thanh trong; khi tâm rỗng rang, vũ trụ bừng sáng. “Đời thế mà thôi” – chẳng cần tìm thêm nghĩa khác, vì trong khoảnh khắc trở về với cái không, người đã thấy mọi sự vốn viên dung.

Đăng ngày 18.10.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển