Tự Mãn — 19.10.2025
Tự mãn cho mình biết cả rồiTương lai quá khứ ở nơi tôiThông tường cặn kẽ bao tiền bốiNắm bắt chu toàn có mấy hồiAi nói khác đi liền phản đốiTa đây đúng tất dĩ nhiên thôiTrong đầu đặc sệt đầy đen tốiHoang tưởng vô minh thật hỡi ôi!
Diễn giải
Tự mãn là lớp sương mỏng che khuất ánh sáng trí huệ. Khi cho rằng mình đã biết hết, cửa tâm liền khép lại, và ánh sáng của tuệ giác chẳng thể vào. Biết mà không thấy được giới hạn của biết, ấy là gốc vô minh sâu kín. Người tu hành, càng tiến xa, càng khiêm cung — vì càng sáng thì càng thấy mình nhỏ giữa pháp giới vô biên. Tự mãn khiến ta đứng yên giữa dòng sông đang chảy, cuối cùng bị chính bản ngã nuốt trọn. Chỉ khi buông “ta biết”, trí mới thật mở, và hư không liền tràn đầy ánh sáng vô ngã.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 18.10.2025Gà Gáy 4Âm vang tiếng gáy sáng trời đôngRực rỡ bao la toả ánh hồngĐọc bài →Đăng 20.10.2025Từ Bi 1Từ bi vạn thuở vẹn lòng thànhPhục vụ muôn loài chẳng đấu tranhĐọc bài →Đăng 17.10.2025Gà Gáy 3Gà gáy tưng bừng đã rạng đôngHuy hoàng rực rỡ mặt trời hồngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.