Giả Tạm — 21.02.2026
Xuất phát hình thành bởi cái tôiĐoạn trường thân phận sẵn đó rồiMỗi người đơn độc trong tuyệt đốiTất cả muôn loài vẫn vậy thôiTham vọng tới lui xa nguồn cộiMong cầu xuôi ngược cứ kéo lôiTrói buộc cho nhau luôn tiếp nốiChập chờn sương khói chốn luân hồi.
Diễn giải
Mọi đoạn trường không bắt đầu từ số phận, mà bắt đầu từ ý niệm “tôi”.
Từ đó sinh ra cô độc, hơn–thua, và những sợi dây vô hình trói nhau qua nhiều đời.
Tham vọng kéo ta rời nguồn, mong cầu đẩy ta đi xa chính mình.
Càng níu giữ, càng mờ mịt.
Càng tin là thật, càng khổ.
Thấy rõ cái “tôi” chỉ là một bóng hình, sương khói tự tan.
Không cần phá bỏ điều gì — chỉ cần không còn nhận lầm.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 19.02.2026Ràng BuộcSáng chế mọi điều lấy làm vinhCho là hiện tại với văn minhĐọc bài →Đăng 23.02.2026Tỉnh NgộVạn sự đổi thay từng phút giâyHiện hữu rỗng không lại đong đầyĐọc bài →Đăng 18.02.2026Nơi TaTa chính nguyên nhân mọi vấn đềCội nguồn xuất phát tỉnh hay mêĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.