Ràng Buộc — 19.02.2026
Sáng chế mọi điều lấy làm vinhCho là hiện tại với văn minhĐam mê thoả chí nhiều tôn kínhThèm khát hài lòng vững niềm tinPhát triển truyền trao rồi bám dínhLưu lại bổ sung để giữ gìnNô vong tự nguyện mang đầy bịnhĐời này kiếp nọ như bóng hình.
Diễn giải
Ràng buộc không đến từ ai.
Nó đến từ sự tự nguyện của bản ngã.
Ta sáng chế, ta tích lũy, ta truyền trao,
rồi chính ta bám vào những thứ ấy như bám vào danh dự và ý nghĩa sống.
Càng “văn minh”, càng nhiều thứ phải giữ.
Càng “phát triển”, càng nhiều điều phải chứng minh.
Từ đó, tâm trở thành kẻ nô lệ: nô lệ của niềm tin, của thành tựu, của ham muốn, và của nỗi sợ mất.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 17.02.2026NếuNếu không có ta ai ở đâyAi nghĩ nhị nguyên tận trời mâyĐọc bài →Đăng 21.02.2026Giả TạmXuất phát hình thành bởi cái tôiĐoạn trường thân phận sẵn đó rồiĐọc bài →Đăng 16.02.2026Vô NgãChơn lý hiện ra khi mất tôiVướng bận gì đây để nổi trôiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.