Vô Ngã — 16.02.2026
Chơn lý hiện ra khi mất tôiVướng bận gì đây để nổi trôiVô trí vô tâm vô phước tộiBất sanh bất tử bất luân hồiHoà vào vũ trụ về nguồn cộiNhập vào hồn thiêng trở lại nôiKhông còn tự ngã không hư dốiTổng thể toàn năng tối thượng rồi.
Diễn giải
Vô ngã không phải là làm mình biến mất, mà là thấy rõ: “tôi” chỉ là một thói quen bám víu của tâm.
Khi còn tôi, liền có phước – tội, hơn – thua, được – mất.
Khi tôi lặng, mọi đối đãi tự tan, và cái biết trong sáng hiện tiền.
Không phải ta “đạt” đến vũ trụ, mà là thôi tách mình ra khỏi toàn thể.
Không phải tìm nguồn cội, mà là trở lại ngay nơi chưa từng rời.
Mất tôi, không mất gì cả.
Chỉ mất mê.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 13.02.2026Máy TụngVang vọng như máy để mà chiTụng niệm liên hồi có được gìĐọc bài →Đăng 18.02.2026Nơi TaTa chính nguyên nhân mọi vấn đềCội nguồn xuất phát tỉnh hay mêĐọc bài →Đăng 12.02.2026Trực NhậnCăn uẩn cho ta những nhịp cầuCông cụ thừa hành để ngõ hầu…Đọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.