Trực Nhận — 12.02.2026
Căn uẩn cho ta những nhịp cầuCông cụ thừa hành để ngõ hầu…Sao đi lệ thuộc đành lao nhọcRồi lại đồng qui phải dãi dầuTồn lưu nếm trải không suy luậnTrôi qua phủi sạch chớ lo âuBỏ hết hư huyền vào sự thậtHoà hợp cùng nhau rõ đạo mầu.
Diễn giải
Căn – uẩn vốn chỉ là cửa ngõ để kinh nghiệm đời sống.
Nhưng ta lầm cửa ngõ là quê nhà,
nên bám lấy cảm thọ, bám lấy nhận thức, rồi mang cả một đời nặng trĩu.
Trực nhận không phải là hiểu thêm,
mà là dừng lại ngay nơi tâm vừa khởi.
Không theo, không chống, không giải thích.
Chỉ nhìn thẳng:
cái đang vận hành không phải “ta”,
và cái đang biết mới là chỗ không sinh diệt.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 10.02.2026Mộng ĐờiÓng ánh lung linh lấp lánh trăngNgỡ có dung nhan của chị HằngĐọc bài →Đăng 15.02.2026Trì NiệmBất luận ra sao cảnh ngộ nàoÂm vang tụng niệm vẫn liền nhauĐọc bài →Đăng 09.02.2026Ôm BóngVăn tự âm thanh vẫn trống khôngDầu cho nghiên cứu thật suốt thôngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.