Mộng Đời — 10.02.2026
Óng ánh lung linh lấp lánh trăngNgỡ có dung nhan của chị HằngHoà vào giữ lấy sông im lặngThâm nhập kiếm tìm nước tung tăngTrời đất rỗng không đêm thanh vắngNon nước phủ đầy áng mây giăngGian khổ nhọc nhằn nhưng mà chẳng…Sáng ngời một thoáng chiếu sao băng.
Diễn giải
Đời người thường bị lừa bởi cái đẹp của mộng.
Một chút lấp lánh cũng đủ khiến ta tưởng là chân dung thật.
Ta bước vào tĩnh lặng để tìm, lại rơi vào tung tăng để giữ.
Càng kiếm càng xa, càng nắm càng mỏi.
Nhưng mộng không sai, chỉ là ta lầm tưởng nó là thật.
Ngay khi thấy rõ, mộng tự tan, và trong khoảnh khắc ấy, một ánh sáng chợt hiện:
không phải để giữ, chỉ để thức.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.02.2026Vẫn LàNhìn thẳng chỉ biết không trung gianThư nhàn nhận diện tính vô canĐọc bài →Đăng 12.02.2026Trực NhậnCăn uẩn cho ta những nhịp cầuCông cụ thừa hành để ngõ hầu…Đọc bài →Đăng 08.02.2026Cõi TạmBiết nơi giả tạm là mộng tưởngChẳng có trường tồn, sao vấn vương?Đọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.