Ôm Bóng — 09.02.2026
Văn tự âm thanh vẫn trống khôngDầu cho nghiên cứu thật suốt thôngNgôn ngữ thoáng qua dồn suy vọngSắc tướng tồn lưu đọng ước mongThêu dệt chứng minh nhiều hệ thốngTô vẽ trưng bày quá viễn vôngPhát triển cưu mang đầy ảo mộngTận tuỵ dồi mài chỉ uổng công.
Diễn giải
Có những người cả đời ôm chữ, ôm tiếng, ôm nghĩa, tưởng mình đang nắm được đạo.
Nhưng chữ chỉ là dấu, tiếng chỉ là vang,
nghĩa chỉ là cái bóng của tâm.
Càng nghiên cứu, càng dựng thêm hệ thống, càng chứng minh, càng xa sự thật.
Vì cái đang sống không nằm trong ngôn ngữ, và cái tối thượng không cần ta tôn thờ bằng lý trí.
Buông bóng xuống.
Quay về thấy thẳng.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.02.2026Cõi TạmBiết nơi giả tạm là mộng tưởngChẳng có trường tồn, sao vấn vương?Đọc bài →Đăng 11.02.2026Ân NợTạo hoá ban cho đã thật nhiềuĐủ đầy cao thượng biết bao nhiêuĐọc bài →Đăng 07.02.2026BiếtĐã biết quẩn quanh chốn luân hồiĐóng khung chấp thủ cho cái tôiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.