Ân Nợ — 11.02.2026
Tạo hoá ban cho đã thật nhiềuĐủ đầy cao thượng biết bao nhiêuMuôn trùng đãi ngộ không hề thiếuVạn điệp ân cần cứ dắt dìuTa lo thụ hưởng nào đâu hiểuMình đòi được cả vẫn nuông chiềuNợ đời chồng chất lòng nặng trĩuNguyện đáp thâm sâu dẫu phải liều.
Diễn giải
Có những lúc ta tưởng mình đang tự sống,
nhưng nhìn kỹ mới thấy:
từng hơi thở, từng miếng cơm, từng ngày bình yên
đều là ân của trời đất và vô lượng người.
Ta quen thụ hưởng mà không hay, quen đòi thêm mà không biết đủ.
Rồi “ân” hóa thành “nợ”, nợ không ở ngoài đời, mà nằm trong lòng: một món nợ của tỉnh thức.
Trả nợ không phải bằng lời,mà bằng sống tử tế, sống biết ơn, và biết quay về.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 09.02.2026Ôm BóngVăn tự âm thanh vẫn trống khôngDầu cho nghiên cứu thật suốt thôngĐọc bài →Đăng 13.02.2026Máy TụngVang vọng như máy để mà chiTụng niệm liên hồi có được gìĐọc bài →Đăng 08.02.2026Vẫn LàNhìn thẳng chỉ biết không trung gianThư nhàn nhận diện tính vô canĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.