Hoà Duyên — 19.07.2025
Hòa là không tách, duyên là không ràng –
mà muôn sự trong đời vốn từ đó mà sinh, cũng từ đó mà diệt.
“Hoà Duyên” không chỉ ngợi ca vẻ đẹp thế gian, mà hé mở bản thể diệu kỳ của sự sống — nơi tất cả không còn riêng biệt, mà là một khúc nhạc đồng vọng.
Vũ trụ này vốn là một vũ khúc không lời,
âm thầm nhưng linh hoạt, tĩnh lặng mà chan chứa linh quang.
Hoa gấm cuộc đời không chỉ hiện hữu nơi sắc hương, mà trong từng nhịp thở giao hòa giữa tâm và vạn hữu.
Thi nhân khẽ chạm đến chân lý:
“Hiện hữu siêu linh dào dạt quá — Ta cùng thế giới mãi chan hoà.”
Ấy chính là khi cái “Ta” tan biến, và cái “Tất cả” tròn đầy trong một niệm.
Hòa duyên — là về lại nơi không còn phân hai giữa người và cảnh, chỉ còn một khoảng lặng sâu – như trăng nằm yên trong hồ tĩnh lặng, dẫu gió lay, bóng nguyệt chẳng hề rời xa.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.