Hoa — 23.07.2025
Tựa như một lời thì thầm của đất trời, bài thơ “Hoa” không chỉ nói về sắc hương, mà chính là biểu hiện sâu xa của Đạo sống hiển hiện qua một đoá hoa vô ngôn. Hoa – không tự mình sinh, chẳng do mình dưỡng, nhưng là kết quả nhiệm mầu của âm dương tương hội, của đất trời giao hoà, của tiềm tàng nuôi dưỡng không màng kể công.
Trong lặng lẽ, hoa trưởng thành, không tranh, không đua, không mong nổi bật – chỉ tự nhiên mà nở, tự nhiên mà tỏa. Hoa rực rỡ không phải để phô trương, mà để dâng hiến. Hoa không chọn người thưởng ngoạn, cũng chẳng sợ bị dẫm lên – bản tâm hoa vốn vô nhiễm.
Đó là đạo hạnh của bậc hiền nhân: sống như đoá hoa – đẹp, âm thầm, dâng hiến, và không hề đòi đáp trả. Đó là con đường của Bóng Nguyệt: tịch nhiên mà chiếu rọi, hoa nở mà chẳng nói năng.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.