Nỗi Niềm — 21.07.2025
Dòng đời như mộng, trôi qua khe thời gian chẳng hề lưu dấu. Có những nỗi niềm không mang hình tướng, chẳng thể gọi tên, chỉ nhẹ nhàng len vào tim như gió lùa hiu hắt một chiều thu muộn.
Bài thơ “Nỗi Niềm” là khúc độc tấu của một tâm hồn lặng lẽ – nơi mà thanh xuân đã vẫy chào từ biệt, hoa mộng đã rũ mình theo gió bụi, và người đối diện chỉ còn chính mình trong chiếc gương của cõi lặng.
Đó không phải là nỗi buồn mang tính thế tục, mà là sự tỉnh thức trước vòng quay vô thường.
Câu chữ chậm rãi như bước thiền hành trong đêm tịch liêu, nơi trăng không còn sáng mà lòng người rọi sáng.
Người thơ không oán, không tiếc, không đòi.
Chỉ nhẹ nhàng “lặng lẽ với mình ta” – như một bóng trăng chìm đáy nước, như một thoáng hơi thở trở về với chơn tâm.
Trong ánh lặng, ta gặp lại chính mình.
Trong nỗi niềm, ta chạm đến vô ngôn.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.