Trăng — 21.07.2025
Trăng vốn không rơi, chỉ lòng người động sóng nên tưởng trăng tan vỡ.
Như bóng nguyệt chập chờn đáy nước, cái thấy kia không dính gì đến bản thể.
“TRĂNG” là khúc ngân trầm của một tâm thức lặng soi, đối diện cái mong manh, vô định và lặng lẽ của kiếp người giữa huyễn ảnh trần gian.
Trăng hiện ở sông hồ – là ảnh.
Trăng vỡ trong sóng biển – là vọng.
Trăng soi cõi hư không – là tâm.
Trăng hòa cùng gió núi – là đạo.
Những câu thơ gợi lên cõi mộng trầm lạnh khi đông về, chập chờn thu đến, trôi giữa cô liêu và vời vợi.
Ấy là tâm cảnh khi thức giả quán chiếu thế gian – chóng vánh, hữu hạn, phủ trùm bởi màn sương vô minh.
Thức dậy trong đêm tàn canh, ấy là lúc ánh trăng thật bắt đầu hiện bày – không còn nơi để rơi, cũng chẳng có gì để tan.
Chỉ có một sự hiện diện vắng lặng, chan hòa, uyên nguyên – như Chơn Tâm xưa nay chẳng từng động.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.