Ấp Ủ — 20.07.2025
Người đời thường lấy quá khứ làm hành trang, nhưng lắm khi chính hoài niệm lại trở thành xiềng xích vô hình.
“Ấp Ủ” là tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên từ lòng người mê mải ôm giữ những “vàng son một thuở”, mà quên rằng: ánh bình minh chỉ có mặt trong hiện tại.
Cảnh lẫy lừng khi xưa chỉ là bóng mây lướt qua, còn “phúc lạc giờ đây” lại bị bỏ quên trong dáng đứng cầm chừng.
Ấp ủ không chỉ là nuôi dưỡng, mà còn là chất chứa, và khi chất chứa những điều đã chết – tâm trở thành nấm mồ của ánh sáng.
Hãy quán chiếu thật sâu: cái đã qua, nếu không chuyển hóa, sẽ trở thành bóng tối phủ lên từng phút giây đang sống.
Người tỉnh thức không chôn mình trong dĩ vãng, mà bước thong dong giữa hiện tiền…
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.