Hư Thật — 14.08.2025
Hư là giả tướng. Thật là thường nhiên.
Còn – mất, được – thua, chỉ là gió thoảng.
Kẻ mê thì gom góp, kẻ tỉnh lại buông tay. Người đời lắm khi vì chút phù vân mà đổ cả kiếp người vào chiếc bóng. Nhưng hư huyễn không thể nuôi lớn linh hồn, và chân lý không nằm trong những điều vĩnh viễn đổi thay.
Bài thơ “Hư Thật” nhắc người đọc trở về: không phải để rũ bỏ cuộc đời, mà là để nhìn rõ bản lai – rằng cái “ta” nguyên sơ kia chẳng hề sinh diệt. Trong mênh mông của vũ trụ, có một sự rạng rỡ vẫn đang soi – không hình tướng, không lệ thuộc – mà vẫn sắc son giữ vẹn.
Một khi đã thấy được điều đó, thì mới sống trọn một đời… mà không phí một phút.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.