Là Vậy — 13.08.2025
Một thuở gieo duyên cũng biệt lyBâng khuâng luyến tiếc nó làm gìAn bài tạo hoá đừng rầu rỉĐịnh luật công minh chớ khổ chiGiả tạm phù du từ vạn kỷChân lý vĩnh nguyên suốt trường kỳTương phùng thắm đượm lòng trân quýHợp tan mây gió tiễn nhau đi.
Diễn giải
Chốn trần ai như vở kịch sắp sẵn, mỗi vai đều tạm, mỗi cảnh đều qua. Có kẻ níu giữ dư vang, có người nghẹn ngào tiễn biệt. Nhưng trong sâu thẳm của từng biến thiên, vẫn có một dòng tịch nhiên không đổi – đó là bản thể thanh tịnh, chẳng dính mắc, chẳng bi thương.
Bài thơ “Là Vậy” như một đóa hoa nở trên dòng thời gian, không tiếc nuối, không mong cầu. Một lần nhìn lại muôn duyên tan hợp, một lần mỉm cười giữa mây bay, gió cuốn. Để thấy rằng: chẳng có gì cần gọi là mất, và cũng không điều chi thật sự rời xa.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 12.08.2025Sửa NgoàiĐổi thay hình thức có ra gìNội dung như cũ vẫn còn yĐọc bài →Đăng 14.08.2025Hư ThậtĐiều gì phải mất tất không cònĐừng có đam mê để mót bònĐọc bài →Đăng 12.08.2025Khám PháSuy lường hiểu biết lớp mây mùLữ khách say nồng bởi mộng duĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.