Hư Vọng — 13.11.2025
Cảnh đời xoay chuyển vẫn trôi quaBiến động vô thường tận sát naCái đang… rồi sẽ… thành huyễn hoáKý ức lưu tồn biến hằng xaÔm mang quá khứ thời từng đã…Ấp ủ tương lai để gọi là…Chập chờn ảo ảnh muôn trùng ngảBổn tánh phai mờ đánh mất ta.
Diễn giải
Mọi biến động của đời chỉ như gió thoảng qua lá, chẳng có gì thật để giữ. Cái “đang” liền biến mất trong khoảnh khắc, cái “sẽ” còn chưa đến đã trở thành mộng. Con người ôm quá khứ, ấp tương lai, tưởng mình đang sống, nhưng kỳ thực chỉ lang thang giữa ảo ảnh của thời gian. Mỗi niệm sinh diệt che mờ ánh sáng bổn tánh, khiến ta quên mất nguồn chân thật đang hiện diện ngay đây. Khi dừng lại, không còn đuổi theo bóng hình hư vọng, tâm liền trong, tánh liền sáng — và “ta” trở về với chính “ta”, không còn mất nữa.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 12.11.2025Vẫn ĐâyKiếm tiềm chân lý cõi trời xaKhổ khó nhiều đời để nhận raĐọc bài →Đăng 14.11.2025Nhìn VàoMình đang tự chủ cái gì đâyVạn sự thân tâm thế giới nàyĐọc bài →Đăng 11.11.2025Nhận DiệnMộng huyễn mơ màng tạo nhị nguyênThời gian biến đổi cứ triền miênĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.