Dòng Sông — 13.11.2025
Đôi bờ gắn bó tạo dòng sôngLờ lững trôi qua chảy suốt thôngKết hợp gieo duyên đầy biến độngThống nhất tương giao với cộng đồngKhắp ngả chung qui theo hệ thốngLan toả hoà cùng đến biển đôngGió thổi gây nên bao lượn sóngCội nguồn từ nước vẫn thanh trong.
Diễn giải
Dòng sông không tự tồn tại — nó được tạo nên từ bao nguồn, bao bờ, bao duyên hội tụ. Đời người cũng vậy: mọi biến động, mọi gặp gỡ, mọi đổi thay chỉ là dòng chảy tự nhiên của nhân duyên tương tác. Sóng có thể dâng, gió có thể nổi, nhưng bản tánh của nước thì vẫn trong, vẫn lặng, vẫn nguyên sơ. Khi ta nhận ra rằng cuộc đời chỉ là dòng sông trôi về biển lớn, tâm không còn chống cự trước bất định. Và trong khoảnh khắc buông ấy, ta trở về cội nguồn tĩnh lặng — nơi nước vốn sáng, mà sóng chưa từng rời nước.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 12.11.2025Đồng CảnhMơ luôn nhắc nhở chớ chiêm baoHiện hữu đang đây sống thật nàoĐọc bài →Đăng 14.11.2025BiếtNghĩ thế… rồi tin… tất não nềXưa nay khắp cõi nẻo đi vềĐọc bài →Đăng 12.11.2025Vẫn ĐâyKiếm tiềm chân lý cõi trời xaKhổ khó nhiều đời để nhận raĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.