Biết — 14.11.2025
Nghĩ thế… rồi tin… tất não nềXưa nay khắp cõi nẻo đi vềNơi mơ viễn cảnh đừng câu nệChốn mộng xôn xao chớ có hềSong hành kết hợp thành dâu bểChung một hoà duyên thật tái têPhủi sạch xa rời không chậm trễTa đâu phải nó thoát cơn mê.
Diễn giải
“Biết” mà không thấy được gốc của cái biết, thì biết ấy chỉ làm tăng thêm mê. Con người thường tin vào những gì ý nghĩ tạo ra, rồi gọi đó là sự thật. Nhưng mọi suy tưởng đều là sóng nổi trên mặt nước tâm — đẹp đấy, dữ dội đấy, mà chẳng bao giờ là nước. Khi thấy rõ mộng và thực chỉ chung một dòng duyên hợp, ta thôi còn bám vào cảnh, thôi còn e sợ điều đến – đi. Phủi nhẹ mọi kiến giải và cảm xúc, tâm liền sáng như trăng vượt khỏi mây mù. Và trong khoảnh khắc ấy, ta nhận ra: cái “biết” chân thật vốn không thuộc về mê.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 13.11.2025Dòng SôngĐôi bờ gắn bó tạo dòng sôngLờ lững trôi qua chảy suốt thôngĐọc bài →Đăng 15.11.2025Hoàn NguyênKiến thức là chi lại tựa nươngMơ hồ ẩn hiện mấy khi lườngĐọc bài →Đăng 13.11.2025Hư VọngCảnh đời xoay chuyển vẫn trôi quaBiến động vô thường tận sát naĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.