Không Gian — 02.12.2025
Bầu trời vắng lặng sẵn tròn đầyBỗng chốc hình thành lắm gió mâyMù mờ khắp chốn nào đâu thấyChập choạng bao thời mấy thuở hayCho toàn sự thật ngay đang đấyNghĩ vẫn đang là… khắp chốn nàyPhù du huyễn hoá đừng tin cậyVĩnh cửu vô biên cũng ở đây.
Diễn giải
Trong cõi “Không Gian”, không phải là chỗ trống rỗng để bỏ quên, mà là chiếc nôi ẩn mật nơi mọi pháp trở về tự tánh lặng trong. Khi ta bước vào khoảng rộng không hình tướng ấy, tâm không còn bám víu vào âm thanh hay đường nét, mà chỉ còn một sự hiện diện thuần khiết như hơi thở đầu ngày. Ở đó, ta thấy rõ: khoảng trống không phải là thiếu vắng, mà là cánh cửa mở vào bản thể vô sinh. Chỉ khi đặt xuống mọi ồn ào, ta mới nghe nhịp mạch của chính mình—rộng, sâu và tỉnh thức như bầu trời.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 01.12.2025XoáKý ức lưu truyền chuyện đã quaƯu hoài tưởng niệm chẳng phôi phaĐọc bài →Đăng 03.12.2025Lầm TưởngUẩn căn trần thức kết liên nhauPhát triển tương đồng rất dạt dàoĐọc bài →Đăng 30.11.2025Lầm TưởngLo toan vọng niệm tham chất chồngRồi lại vấn vương ở trong lòngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.