Lầm Tưởng — 30.11.2025
Lầm tưởng khởi sinh khi ta đồng hóa mình với những lớp sóng tâm tư đang dâng lên rồi lặng xuống. Lo toan, tham vọng, khát cầu chồng chất, ta gọi đó là “sống”, mà không hay chỉ đang trôi trong dòng mộng ảnh miên man. Mỗi ước mong tích góp lại thành bóng dáng của “ta”, rồi ta ôm lấy nó như một sự thật. Nhưng nhìn sâu hơn, tất cả chỉ là những vệt sáng mong manh lướt qua hư không, không gốc rễ, không tự tánh. Khi cái thấy dừng lại, không còn níu kéo hay xua đuổi, một khoảng tịch nhiên mở ra. Và trong sự lặng sâu ấy, lầm tưởng tự tan, bản tâm hiển lộ – sáng trong, vô ngã, tròn đầy như trăng giữa hư vô.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.