Nhầm Lẫn — 29.11.2025
Nhầm lẫn khởi sinh khi ta tưởng văn tự, âm thanh và sắc tướng là chân lý. Thực chất, tất cả chỉ là hiện tượng vay mượn, mong manh như sương phủ đầu cành. Tâm chạy theo căn trần, nương tựa ngũ uẩn, rồi tự dựng nên một thế giới đầy phân biệt và rối loạn. Hiểu biết do suy lường chỉ thêm lớp màn che phủ tánh sáng vốn có. Khi thôi chấp vào những gì không thật thuộc về mình, ta chạm đến khoảng lặng nguyên sơ. Trong tịch nhiên ấy, vũ trụ không còn là gió sương biến động, mà hiển lộ như một thể viên mãn — không nhiễu nhương, không mê lầm, chỉ thuần khiết và sáng suốt vô biên.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.