Thực Nghiệm — 27.11.2025
Thực nghiệm không phải để tích lũy thêm trải nghiệm, mà để thấy tận cùng sự trống rỗng của mọi trải nghiệm. Con người lăn mình trong thăng trầm, khám phá yêu – ghét, được – mất, tưởng đó là hành trình sống, nhưng thật ra chỉ là vòng lặp của vô minh. Mỗi lần sinh tử, mỗi lần được mất đều khắc thêm vết xước lên hư không vốn chưa từng bị tổn thương. Khi can đảm đi hết đến tận cùng mỏi mệt, ta chợt thấy: chẳng có gì để nắm giữ, cũng chẳng có gì để bỏ lại. Trong khoảnh khắc ấy, mọi phong trần tan biến — chỉ còn một sự lặng yên sâu thẳm, nhẹ như hơi thở giữa hư vô tự tại.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.