Chứa Chấp — 27.11.2025
Vương mang rác bụi tận xa khơiGóp nhặt ôm đồm khắp mọi nơiThấp thoáng mơ hồ đành chới vớiChập chờn mù mịt phải chơi vơiKhông hề xoá bỏ còn ca ngợiChẳng thể chia lìa lại gọi mờiDồi dào tích luỹ rồi mong đợiNặng trĩu niềm riêng luỵ cuộc đời.
Diễn giải
Chứa chấp là chất đầy tâm bằng những điều không thuộc về mình. Từ ký ức, đau thương, tự hào cho đến sợ hãi, ta gom góp như báu vật, rồi gọi đó là “tôi”. Nhưng chính sự ôm giữ ấy làm tâm nặng trĩu, như con thuyền chở rác giữa biển khơi vô tận. Những gì không xoá bỏ được, ta lại ca ngợi, những gì không buông ra, ta lại nâng niu. Khi nhìn sâu, ta thấy tất cả chỉ là lớp bụi phủ trên mặt gương sáng. Chỉ cần một lần dám buông, tâm liền nhẹ bẫng. Và trong sự trống rỗng ấy, bản thể sáng trong hiện ra — không vướng, không giữ, không còn luỵ cuộc đời.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.11.2025Dũng MãnhGóp nhặt ôm đồm lo chắt chiuHao tâm tốn sức biết bao nhiêuĐọc bài →Đăng 28.11.2025Hư ThựcDiễn biến muôn trùng ở ngoại viVận hành thay đổi đến cùng điĐọc bài →Đăng 25.11.2025Nguyên LýKhông có cái tôi ai có gìCó gì hiện hữu đòi buông điĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.