Dũng Mãnh26.11.2025

Góp nhặt ôm đồm lo chắt chiuHao tâm tốn sức biết bao nhiêuThấy cảnh tồn sinh trong tí xíuNghe nơi cách biệt đã nhiều điềuSở hữu vu vơ sao bám víuVương mang ảo ảnh lại nâng niuHuyền linh có sẵn thì không hiểuMuốn được viên thành phải dám liều.
Diễn giải

Dũng mãnh không nằm ở sự liều lĩnh của bản ngã, mà ở can đảm quay vào thấy rõ chính mình. Con người hao tâm gom góp, bám víu vào những sở hữu mong manh, mà quên mất kho tàng huyền linh vốn sẵn nơi tâm. Cái thật thì bị lãng quên, cái giả lại được nâng niu. Muốn viên thành không phải là tiến thêm, mà là đủ dũng khí buông xuống — buông những gì chưa từng thuộc về ta. Khi dám đối diện với khoảng trống bên trong, không trốn chạy, không che đậy, thì trí huệ tự bừng sáng. Và trong phút ấy, dũng mãnh trở thành tỉnh thức — vững chãi, sáng ngời, vô úy giữa vô thường.

(Lời bình: Tâm Thanh Phước)

Đăng ngày 26.11.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển