Ngắm Cảnh — 26.11.2025
Ngắm cảnh không phải là chìm vào hình sắc, mà là thấy rõ cảnh đang hiện rồi tan như những khuôn hình lướt qua màn bạc tâm thức. Ánh sáng đến, ảnh hiện, âm vang rồi lặng — tất cả chỉ là dòng trình chiếu vô tận của duyên sinh. Người biết thưởng thức không bị kéo theo, không tìm nắm bắt, chỉ lặng lẽ chứng kiến mà lòng vẫn rỗng rang. Khi không còn phân biệt ta – cảnh, chủ – khách, tiếng động trở thành nhịp thở, sắc màu hóa thành tịch lặng. Và trong khoảnh khắc vô tư ấy, cảnh vẫn tràn đầy mà người thưởng thức không hề vơi cạn — sáng rỡ trong an nhiên.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.