Rỗng Lặng — 29.11.2025
Chỉ một niệm khởi, cả đại dương tâm liền dậy sóng. Từ xôn xao mỏng manh ấy, thế giới bắt đầu trôi, bầu trời nội tâm vần vũ mưa giông, và dục vọng phủ sương mờ lên ánh sáng nguyên sơ. Nhưng khi quay lại nhìn thẳng vào dòng niệm ấy, thấy nó sinh rồi diệt như đợt sóng không gốc, ta chợt tỉnh ra rằng mọi biến động chỉ là giấc mộng đang tự trình chiếu. Trong khoảnh khắc không còn bám níu, tâm trở nên rỗng lặng mà rực sáng, không rời cuộc đời mà không thuộc về bất kỳ vọng tưởng nào. Ở đó, rỗng mà đầy, lặng mà sáng – như hư không ôm trọn vạn pháp trong tịch nhiên viên mãn.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.