Lữ Khách — 08.12.2025
Có được thành công khắp nẻo đờiMơ hồ mộng ảo chỉ trò chơiVuột khỏi tầm tay rồi chới vớiLưu lại cõi lòng nỗi chơi vơiVây quanh gió bụi từ vời vợiBao phủ nắng mưa tận mù khơiTrôi qua thưởng thức đừng mong đợiThể tánh tiềm tàng chiếu rạng ngời.
Diễn giải
Đời người như một lữ khách đi qua vô số nẻo đường, có khi nắm trong tay thành tựu, có khi rơi vào khoảng trống chơi vơi. Nhưng dù được hay mất, tất cả rồi cũng tan như gió bụi giữa trời. Càng bám víu, tâm càng chới với; càng mong đợi, lòng càng mệt nhoài. Chỉ khi dừng lại để nhìn thật sâu vào bản tâm, ta mới thấy một điều giản dị: thể tánh sáng trong vốn chưa từng vơi cạn. Khi sống với ánh sáng ấy, ta không còn bị cuốn vào những mộng ảo bên ngoài, mà bước đi thong dong — như lữ khách biết đường về nhà.
(Lời bình: Diệu Trí)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 07.12.2025Mê MờTục luỵ phàm tình cứ nhởn nhơKhuyên tu hứa hẹn mãi làm ngơĐọc bài →Đăng 09.12.2025Rỗng LặngVăn thơ ý tưởng sắc màu hìnhNgữ nghĩa âm thanh lý tự kinhĐọc bài →Đăng 06.12.2025Lầm TưởngThâm cầu phấn đấu suốt đường dàiNhất định làm sao thắng lợi ngayĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.