Nhận Ra — 08.12.2025
Mình nào phải thế tự cho là…Là thật từ ngoài ý của taTa nghĩ vậy thôi điên đảo cảCả thảy ra sao loạn trí màMà bao suy tưởng toàn huyễn hoáHoá hiện đo lường chỉ cách xaXa nơi vọng ảo đời muôn ngảNgã nhân tan biến nở ngàn hoa.
Diễn giải
Có những lúc ta tưởng mình đã hiểu rõ mọi điều, nhưng càng nắm giữ ý niệm “ta là thế”, tâm càng xa rời chân thật. Những suy nghĩ cứ tiếp nối, dựng lên đủ loại đo lường, phán xét, rồi chính ta bị cuốn vào vòng xoáy điên đảo ấy. Chỉ khi nhìn lại, ta mới thấy: tất cả những gì mình bám víu đều là huyễn hóa. Khi vọng tưởng tan đi, ngã chấp mềm lại, tâm trở nên rộng mở như bông hoa nở buổi sớm. Chính trong khoảnh khắc ấy, ta “nhận ra” — không phải một tri thức mới, mà là bản tánh sáng trong vốn vẫn hiện hữu tự bao giờ.
(Lời bình: Diệu Trí)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 07.12.2025Vẫn LàHành trì đạo pháp chớ chần chừBỏ hết âu lo cảnh thiếu dưĐọc bài →Đăng 09.12.2025Từ TâmMộng huyễn bao trùm tự vọng tâmLo toan động niệm phải mê lầmĐọc bài →Đăng 07.12.2025Mê MờTục luỵ phàm tình cứ nhởn nhơKhuyên tu hứa hẹn mãi làm ngơĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.