Từ Tâm — 09.12.2025
Mộng huyễn bao trùm tự vọng tâmLo toan động niệm phải mê lầmDòm ngó khắp nơi ngoài vạn dặmNghe ngóng mọi thời tận muôn nămQuên đi bổn tánh từ sâu thẳmNghĩ tưởng hoang đường chốn lặng thầmPhật ngự trong ta nên tưới tẩmThường hằng tối thượng nhớ truy tầm.
Diễn giải
Từ tâm không phải là điều phải gắng tạo, mà là bản tính trong suốt đã có trước mọi ý niệm. Mỗi lần ta hướng ra ngoài để tìm kiếm an bình, chính là lúc xa rời nguồn sáng của mình. Vọng tưởng khởi lên như lớp bụi phủ gương, khiến ta quên mất mặt mũi xưa nay. Chỉ cần trở về một niệm tĩnh lặng, dừng mọi truy cầu, dừng cả mong được giác ngộ, thì chân tâm liền hiển. Nơi ấy, Phật tính không còn là lời giảng, mà là sự sống đang tự thắp sáng trong ta—vắng lặng, rộng mở, từ hòa vô hạn.
(Lời bình: Diệu Trí)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.12.2025Nhận RaMình nào phải thế tự cho là…Là thật từ ngoài ý của taĐọc bài →Đăng 10.12.2025Đồng NhấtĐêm đen vũ trụ ẩn gì đâyNgó chốn bầu trời tối phủ mâyĐọc bài →Đăng 08.12.2025Lữ KháchCó được thành công khắp nẻo đờiMơ hồ mộng ảo chỉ trò chơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.